ĐỂ CÓ NHỮNG STEVE JOBS VIỆT NAM, CẦN CÓ TỰ LỰC LẪN THA LỰC
Thứ hai - 15/06/2026 03:13
Steve Jobs là người tôi biết đến không chỉ qua những chiếc iPhone. Tôi biết đến ông qua hình ảnh một người trẻ bỏ đại học, lên đường sang Ấn Độ, ngồi thiền trong các ngôi đền, ăn cơm chùa và học cách lắng nghe trực giác của chính mình. Đó là điều khiến tôi cảm ơn vì đã biết đến ông, ở góc nhìn của một người biết kết nối với tự nhiên và với bản thân.
Khi người ta hỏi làm thế nào để tạo nên những Steve Jobs Việt Nam, tôi tạm hiểu hình ảnh người đặt đề đang nhắc đến là một người thành công và nổi tiếng. Việt Nam không thiếu người thành công, và cũng có rất nhiều người trẻ thành công sớm. Nếu là như vậy, câu trả lời thường bắt đầu từ tự lực: sinh ra trong gia đình giáo dưỡng tốt, học hành chăm chỉ, nhận ra thiên hướng và mài giũa nó không ngừng. Những điều đó đúng, nhưng chưa đủ, ít nhất trong quan điểm của tôi.
Tôi nghĩ, chúng ta không nhất thiết phải trở thành Steve Jobs, nhưng nhất định nên nương nhờ vào tự lực và tha lực để kết nối với tự nhiên và cũng là với chính mình. Vì mất đi sợi dây kết nối này thì có đi mãi cũng không tìm thấy thành công và hạnh phúc bên trong.
Chúng ta sinh ra trong một đất nước từng trải qua chiến tranh. Nỗi đau ấy không mất đi, nó in hằn vào những đứa trẻ lớn lên với tổn thương “thương cho roi cho vọt”, với mặc cảm nghèo đói, với áp lực của một dân tộc đang lao vào cuộc chạy đua kinh tế để khẳng định mình với thế giới. Những vết thương tập thể ấy không tự lành. Và một người mang trong mình những vết thương chưa lành thì dù tài giỏi đến đâu, cũng khó đi xa mà không vấp ngã từ bên trong. Trong thời khủng hoảng kinh tế này, sự hoảng loạn nội tâm cũng rất dễ khiến mình cuồng chân và vụn vỡ.
Đó là lý do tôi tin vào tha lực, như một nền tảng để tự lực trở nên bền vững. Tôi nhớ có lần ai đó nói “hope is not a strategy” và tôi đã trả lời: “but hope plants the strategy.” Niềm tin không thay thế hành động, nhưng nó là mảnh đất để hành động nảy mầm. Nếu trẻ em lớn lên không có niềm tin, lỡ mai này vấp ngã, con biết dựa vào ai trên thế giới này? Tha lực chính là hiện thân cho niềm tin bên trong, tình yêu, đặt nó vào những điều mà lý trí chưa kịp giải thích.
Trong giới kinh doanh của tôi, tôi tin rằng để bạn bè tôi tồn tại được đến hôm nay cũng nhờ vào niềm tin ấy - rằng chúng tôi là người hướng thiện và hướng thượng. Và chính vì tin như vậy, chúng tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Thân mạng nhỏ bé này làm sao một mình thay thiên đổi địa được. Mỗi lần bị nói xấu, bị thọc gậy bánh xe, tôi học cách cảm ơn - cảm ơn vì mình đã chọn tin người đó, rồi học cách tha thứ, dù rất đau lòng. Tôi được may mắn lớn lên trong một gia tộc dạy mình về tình yêu và niềm tin từ nhỏ trước khi được dạy cách kiếm tiền.
Sau này, nghiên cứu về sức khoẻ, về quy luật tự nhiên, về chữa lành tôi càng khẳng định những điều mình đã chiêm nghiệm. Tự lực và tha lực là đôi bạn cùng tiến.
Nếu thiếu tha lực để nâng cao tính hướng thiện và hướng thượng, không có thành công nào bền vững. Nếu thiếu chữa lành, bao nhiêu người đã tắt hy vọng ngay giữa chừng trên con đường vất vả đi tìm chính mình. Và tha lực hay chữa lành bắt đầu từ những điều đơn giản đến mức người ta hay bỏ qua: học biết ơn, học tin tưởng, học từ bi, học thiền định, học thở dù đôi khi đau đớn như chim ưng tự đập vỡ mỏ mình để mọc lại cái mới.
Nếu có những điều đó, tôi tin mỗi người chúng ta sẽ thành công, khoẻ mạnh và bình an hơn, mà chúng ta không nhất thiết phải trở thành Steve Jobs.
Tôi nghĩ, chúng ta không nhất thiết phải trở thành Steve Jobs, nhưng nhất định nên nương nhờ vào tự lực và tha lực để kết nối với tự nhiên và cũng là với chính mình. Vì mất đi sợi dây kết nối này thì có đi mãi cũng không tìm thấy thành công và hạnh phúc bên trong.
Chúng ta sinh ra trong một đất nước từng trải qua chiến tranh. Nỗi đau ấy không mất đi, nó in hằn vào những đứa trẻ lớn lên với tổn thương “thương cho roi cho vọt”, với mặc cảm nghèo đói, với áp lực của một dân tộc đang lao vào cuộc chạy đua kinh tế để khẳng định mình với thế giới. Những vết thương tập thể ấy không tự lành. Và một người mang trong mình những vết thương chưa lành thì dù tài giỏi đến đâu, cũng khó đi xa mà không vấp ngã từ bên trong. Trong thời khủng hoảng kinh tế này, sự hoảng loạn nội tâm cũng rất dễ khiến mình cuồng chân và vụn vỡ.
Đó là lý do tôi tin vào tha lực, như một nền tảng để tự lực trở nên bền vững. Tôi nhớ có lần ai đó nói “hope is not a strategy” và tôi đã trả lời: “but hope plants the strategy.” Niềm tin không thay thế hành động, nhưng nó là mảnh đất để hành động nảy mầm. Nếu trẻ em lớn lên không có niềm tin, lỡ mai này vấp ngã, con biết dựa vào ai trên thế giới này? Tha lực chính là hiện thân cho niềm tin bên trong, tình yêu, đặt nó vào những điều mà lý trí chưa kịp giải thích.

Trong giới kinh doanh của tôi, tôi tin rằng để bạn bè tôi tồn tại được đến hôm nay cũng nhờ vào niềm tin ấy - rằng chúng tôi là người hướng thiện và hướng thượng. Và chính vì tin như vậy, chúng tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Thân mạng nhỏ bé này làm sao một mình thay thiên đổi địa được. Mỗi lần bị nói xấu, bị thọc gậy bánh xe, tôi học cách cảm ơn - cảm ơn vì mình đã chọn tin người đó, rồi học cách tha thứ, dù rất đau lòng. Tôi được may mắn lớn lên trong một gia tộc dạy mình về tình yêu và niềm tin từ nhỏ trước khi được dạy cách kiếm tiền.
Sau này, nghiên cứu về sức khoẻ, về quy luật tự nhiên, về chữa lành tôi càng khẳng định những điều mình đã chiêm nghiệm. Tự lực và tha lực là đôi bạn cùng tiến.
Nếu thiếu tha lực để nâng cao tính hướng thiện và hướng thượng, không có thành công nào bền vững. Nếu thiếu chữa lành, bao nhiêu người đã tắt hy vọng ngay giữa chừng trên con đường vất vả đi tìm chính mình. Và tha lực hay chữa lành bắt đầu từ những điều đơn giản đến mức người ta hay bỏ qua: học biết ơn, học tin tưởng, học từ bi, học thiền định, học thở dù đôi khi đau đớn như chim ưng tự đập vỡ mỏ mình để mọc lại cái mới.
Nếu có những điều đó, tôi tin mỗi người chúng ta sẽ thành công, khoẻ mạnh và bình an hơn, mà chúng ta không nhất thiết phải trở thành Steve Jobs.
Tác giả: Linh Thuận Tự Nhiên

Ý kiến bạn đọc